Hồi ký về cuộc đời phi thường trên đất Mỹ của nữ tác giả người Việt

0 363
Hồi ký Tháo gỡ phép màu là cách Julie Yip-Williams – tác giả người Việt gốc Hoa, theo gia đình sang Mỹ từ nhỏ – kể lại cuộc đời mình, từ khi là một bé gái bị khiếm thị bẩm sinh và suýt chết dưới tay người thân…
Hồi ký vừa được ra mắt độc giả Việt Nam nhân 3 năm ngày Julie Yip-Williams qua đời (tháng 3.2018) /// ẢNH: P.N

Tháo gỡ phép màu, cuốn hồi ký về một cuộc đời phi thường từ sự sống đến cái chết là cách mà nữ tác giả người Việt gốc Hoa Julie Yip-Williams kể lại câu cuộc đời mình, từ khi là một bé gái bị khiếm thị bẩm sinh và suýt chết dưới tay người thân đến lúc trở thành một luật sư thành công trên đất Mỹ, rồi làm vợ, làm mẹ với nghị lực phi thường khi đối mặt và chống chọi với căn bệnh ung thư.
Hồi ký về cuộc đời phi thường trên đất Mỹ của nữ tác giả người Việt - ảnh 1

Ở tuổi 37, Julie bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư đại trực tràng, cuốn hồi ký là cách cô kể lại câu chuyện cuộc đời để đối mặt và chống chọi với căn bệnh ẢNH: NXB

“Câu chuyện này bắt đầu ở điểm cuối. Nghĩa là nếu bạn đang đọc những dòng này, thì tôi đã không còn nữa. Nhưng không sao cả… Ở đây, tôi bắt đầu viết ra trải nghiệm của mình cả về cuộc đời tôi đã sống và những gian nan tôi đã chịu – cả hai đều không toàn diện, song cũng đủ để bạn thấy rõ quãng đường mà tôi đã đi và thế giới mà tôi đã tạo dựng suốt đời mình. Và thứ vốn ban đầu chỉ để ghi lại cái chết yểu chực chờ đã trở thành điều gì đó có ý nghĩa hơn nhiều: lời cổ vũ cho các bạn, những người vẫn đang sống”, cô viết.
Hồi ký về cuộc đời phi thường trên đất Mỹ của nữ tác giả người Việt - ảnh 2

“Tôi đã sống ngay cả khi tôi đang chết, và ở đó ẩn chứa một vẻ đẹp kỳ diệu” ẢNH: P.N

Julie Yip-Williams sinh vào tháng 1.1976 tại Tam Kỳ, Quảng Nam. Cô bị khiếm thị bẩm sinh, và suýt mất mạng lúc 2 tháng tuổi bởi chính bà ruột của mình, người coi cô như dị tật và ra lệnh giết cô.
“Tôi đã suy sụp. Tôi là gánh nặng và sự xấu hổ của gia đình”, Julie viết. Cha mẹ đưa cô đến một thầy thuốc đông y ở Đà Nẵng, cho ông ta những thỏi vàng để đứa con gái ra đi bình yên. Họ cho cô mặc một bộ quần áo ố màu, vì họ không muốn lãng phí bộ đồ sạch sẽ cho một đứa bé sớm sẽ không còn trên thế gian.
“Đó thực sự là điều ông bà muốn?” thầy thuốc hỏi. Cha mẹ Julie không trả lời mà nhìn chằm chằm vào sàn nhà, rồi ông thầy thuốc từ chối yêu cầu của họ. Khi gia đình 3 người trở về nhà, bà ngoại cuối cùng cũng mủi lòng, và rồi Julie sống sót…
Hồi ký Tháo gỡ phép màu bắt đầu như một trang blog, gồm các bài được tác giả viết như một bức thư gửi cho chồng và các con gái Mia, Isabelle. Song, nó cũng là cuốn sách dành cho tất cả chúng ta. Bởi, tuy là một cuốn sách về cái chết, nhưng hơn cả, Tháo gỡ phép màu còn là một cuốn sách về cách trân trọng sự sống. Lối viết – cách kể chuyện chân thành nhưng cũng rất mạnh mẽ của Julie mang đến nhiều cảm hứng, khơi gợi nơi người đọc sự chiêm nghiệm để thấy trân quý cuộc sống hơn: “Hãy sống một cuộc đời đáng sống. Sống hết mình và trọn vẹn, một cách chín chắn, biết ơn, can đảm và thông thái. Hãy sống!”